''Ma'' ở Hàn có thật 100%

damcuoingotngao

Đám cưới ngọt ngào
#1
Câu truyện tôi kể cho các bạn xắp nghe dưới đây có thật 100% nó đã và đang xảy ra với bản thân tôi.tôi không đi coppy từ bất kỳ trang web nào về để mà gửi lên ,hôm nay là ngày 9-4-2012 tôi mới kể ra cho mọi người:((,hôm nay damcuoingotngao sẽ kể cho các bạn một câu truyện ma xứ hàn mà nó đã xảy ra với bản thân tôi.câu truyện bắt đầu vào một ngày đẹp trời,có lẽ là đẹp nhất trong các dãy số tự nhiên,đó là ngày 8-8-2008 tôi đặt chân trên đất hàn lần đầu với bao nhiêu no âu và bỡ ngỡ.đất nước hàn này đẹp thật đấy sau 3 ngày 2 đêm tại trung tâm koilaf tôi được giám đốc đến đón về (bây giờ tôi gọi là thằng xa ghẻ) trên đường đi nó có hỏi tôi 1 vài câu hỏi đơn giản như tên gì,bao nhiêu tuổi,có gia đình chưa....những câu đó nằm trong tầm trả lời của tôi,nó tưởng tôi biết nhiều lắm nhưng thực chất có biết gì đâu.đó là mấy câu xa giao mà tôi đã được học tại việt nam.mất khoảng 2h đi xe nó đã chở tôi đến cty.tôi bước vào cty tưởng rằng nó hoành tráng như thế nào.ai ngờ tôi không thể tin nổi vào mắt mình nữa,tồi tàn,hoang vu,khói bụi mù mịt....đó là cty Đúc và Hàn mạ kim loại các bạn ạ.tôi biết rằng sang đây được là tốt rồi ...

nó dẫn tôi vào phòng ngủ và chỉ đó là chỗ của tôi là 1 cái container rất đẹp.tôi dạo bược chung quanh xưởng xem và tìm nhà vệ sinh ở đâu vì vưa rồi tôi chưa kịp hỏi thằng xa nó đã đi đâu mất rồi.tôi đang ngơ ngác thì được 1 người hỏi tôi là đi đâu đấy bằng tiếng hàn và tôi nói là nhà vệ sinh ở đâu và nó chỉ cho tôi...tôi quên là không cảm ơn nó.vừa giải quyết nỗi buồn xong có 2 người chạy xồng xộc như ma đuổi từ trong xưởng ra và nói.''chúc mừng 1 con robot đã đến đây'' tôi có biết gì đâu cũng chào 2 ngừoi đó.1 người tên Huy quê ở Sơn La còn người kia tên Hòa quê ở Cà Mau...sau một lúc làm quen chúng tôi đi ăn cơm tại một 식 당 gần đó.khi về đến nhà 2 người đó lại đi làm tiếp.lúc này mệt quá tôi đành vào phòng làm 1 giấc cho khỏe...vừa chợp mắt được khoảng 10 phút tôi nghe có tiếng 1 người đàn ông nói,chúc mừng chú đã sang được bên này,tôi mơ mơ màng màng không biết điều gì xay ra nữa,vì 2 người làm ở đây còn ít hơn tôi 1 tuổi và họ còn gọi tôi bằng anh...sao có người gọi tôi như vậy,tôi nghĩ chỉ là một giấc mơ thôi...sau 1 tuần làm việc đầu tiên tôi cảm thấy không thể chịu nổi với công việc này,nó vừa phê lại mệt nữa,ở trong xưởng lúc nào nhiệt độ cũng khoảng 45-50 độ..nhưng tôi nghĩ rẵng hãy cố gáng lên vì mình là người lao động mà...

Tôi có bảo và rủ 2 thằng em kia về phòng mình ngủ cho vui thì nó bảo là thôi anh cứ ở đó 1 mình cho thoải mái,bọn em ở đây quen rôi...đến tối 2 thàng em rủ tôi đi mua ít đồ ở 1 cửa hàng gần đó khi về được 1 đoạn 2 thằng em rủ tôi vào xưởng gần đóc chơi và bảo là ở đây có người việt,tôi lưỡng lự nói là thôi 2 em vào đó đi anh mệt quá anh vè trước lúc nào rảnh rồi anh sang làm quen sau,thế là tôi lững thững đi về,khi đi về qua một khúc quanh đẻ về xưởng tôi cảm thấy rợn hết tóc gáy lên khi nhìn thấy có cái bóng người đang đi sau tôi,bóng người đó được ánh đèn cao áp chiếu vào rất rõ.tôi quay đầu lại nhưng không có gì cả,tôi nghĩ là có người đi sau tôi và đã rẽ sang đường khác.nhưng mà đường về cty tôi làm gì còn cty nào nữa.tôi bước thật nhanh vì trời đã lất phất mưa,tôi lạ nhìn xuống đoạn đường trước mặt là rõ ràng có bóng người đang đi theo tôi thật.tôi vừa bước nhanh vừa quany đầu lại nhưng không có ai cả.tôi lập tức chạy một mạch về xưởng ở xưởng tôi có 4 con chó rất to và nó sủa liên hồi.tồi vè phòng và đóng sầm cửa lại.sợ quá tôi uống cốc nước cho nó mát.cú đóng cửa của tôi mạnh quá lam người bạn Lào ở phòng bên cạnh phải kêu lên,,,vì tôi mới sang được 1 tuần nên điện thoại không có, không biết gọi cho ai cả,tôi cũng có quen mấy người bạn ở VN và họ đã sang đây trước tôi,chúng tôi hay chat qua Skype với nhau...tôi sang phòng 2 thằng em láy máy tính chát về nhà,,khoảng 2h sau 2 thằng em mò về và tôi cũng đem câu chuyện tôi mới gặp ra kể cho chúng nó,chúng nó nhìn nhau 1 lát và nói rằng có lẽ anh mới sang đây làm mệt nên mới vậy.sau nghe những lời giải thích đo tôi nghe cũng thấy có lý..thế là thấm thoắt đã được 1 tháng trôi qua hôm nay là 10-9 tôi được cầm bảng lương cụt của tháng 8 tuy thời gian nay kinh tế khủng hoảng nhưng cty tôi vần có việc làm thêm đều.980.000w đó là số tiền tôi cầm trong tay.tôi rủ 2 thằng em đi baran mua ít đò nhưng chúng nó lại đi suwuon chơi với bạn.nó cầm giấy bút vẽ sơ đò xe buyt cho tôi ra đó và rặn tôi kỹ đi xe nào và về xe nào...nếu không biết đường anh cứ lên taxi và điện cho em.thế là lần đầu tôi đi ra 1 trung tâm mua sắm như vậy...ở đây nhiều người ngoại quốc quá.người việt chiếm đa số...

Trời đã tối tôi bắt xe buyt về,khi xuống xe tôi xuông nhầm 1 điểm vậy là quốc bộ hơi xa.lúc này khoảng 9h đêm trời đã tối không còn ai đi trên con lộ cùng về với tôi.tôi cảm thấy có cái gì đó khác thường,toi lắng nghe rõ ràng có bước chân người đi theo tôi.tôi ngó quanh nhưng không có ai cả.vẫn bước chân đó luôn luôn đi theo tôi mỗi ngày 1 rõ.cách khoảng 20m là đến chỗ rẽ về cty rôi ,thoáng qua có 1 bóng trắng vụt qua,tôi không tin vào mắt mình nữa đi tiếp hay là quay lại đây.đi thì sợ mà quay lại thi đi đâu ,đi vào rừng à,vì chung quanh xưởng tôi toàn rừng núi.tôi lấy hết can đam đi tiếp.khi chưa đi đến cty 4 con cho nó sủa inh ỏi cả lên,tôi cung nghĩ là nó thấy tôi lạ lên nó sủa nhưng 1 tháng ở đây rồi lạ lầm gì nữa,mà ngày nào tôi chẳng cho chúng ăn,chúng nó cứ nhìn thấy tôi là nó mừng sao nó lại sủa vậy.tôi cung nghĩ là bóng trắng vừa rồi là ma.vì ma nên chó mới sủa...lúc đó người bạn Lào cũng ở trong phòng mở cửa ra nhìn thấy tôi cà cười,toi hết sợ hẳn và vào phòng nhẹ nhàng không như lần trước.

khoảng 3 ngày sau khi tôi đang ngủ say sưa tôi nghe rõ ràng có người hỏi sao xưởng độc hại như thế này em không phá đi mà tìm xưởng khác ngon hơn không,tôi chợt tỉnh dậy nhìn quanh không có ai cả và nghĩ mình làm vất vả quá nên mơ mông,khi thiu thiu ngủ tôi nhìn thấy rõ ràng có người đàn ông ngồi ở cuối giường tôi nằm.tôi sợ quá vùng dạy thì không nhìn thấy gì nữa,trong đầu tôi vần nghĩ là do làm mệt nên lại mơ.tôi vừa chọp mắt thì lần này rõ ràng có người đàn ông khoảng 30 tuôi tuổi gì đó ngồi chồm hỗm ở cuồi giường mà tôi không nhìn thấy mặt.tôi vùng dậy định sang phòng cua 2 thằng em ngủ nhưng chúng nó làm đêm nên khóa cửa rồi.sợ quá người tôi toát hết mồ hôi..thế là đêm đó tôi thức cho đến sáng.khi gặp 2 thàng kia tôi có hỏi có gặp chuyện gì bất thường xảy ra không,chúng nó 1 mực là không biết gì.tôi biết hỏi ai đây khi mà không biết chuyện gì đã xảy ra.ở việt nam tôi có sợ gì đâu tại sao sang đây tôi lạ sợ thế.và đêm hôm đó khoảng 2h sáng tôi nghe có tiếng chó sủa tôi biết có điều gì đó chuẩn bị xảy ra.tôi nhè nhẹ hơi hé cửa kình ra xem,vì phòng tôi có của hướng ra cổng.tôi không tin vào mắt mình nữa có một bóng người đứng dưới góc cây anh đào lúc ẩn lúc hiện.khi đó có 3 con chó cứ chằm chằm xông ra xủa liên hồi nhưng vì chúng bị xích lên không làm gì được,kỳ lạ thay có con chó già lại không sủa nó chỉ rên lên gừ gừ khe khẽ.tôi lấy hết can đảm xem chuyện gì sẽ diễn ra.khoảng 3 phút sau người đàn ông đó biến mất để lại 3 con cho vẫn sủa phía sau..thần hồn át thần tính tôi như chết lặng người những lần khác tôi không tin,lần này thì không thể nào không tin rồi.tôi nhanh tay cầm điện thoại gọi điện cho 1 chị quê ở Bắc Ninh mà tôi quen đã lâu.và kể mọi chuyện ra.chị ấy bảo ràng em hãy làm 1 bàn thờ và thờ nó,tôi chân tình luôn là có biết người đó tên gì bao nhiêu tuổi và ở đâu đâu mà thờ,,,chị ấy nòi là,khôg cần biết cũng được,làm sao người đó biết mình thấy người ta là được rôi....

mọi việc xỷ ra qua bất ngờ làm tôi không xử lý được..mấy ngày sau tôi cũng làm như vậy quả nhiên tôi không mơ hay gặp người đó về phòng nữa nhưng có một điều làm tôi rợn tọc gáy nữa đó là thằng em Huy nó dẫn bạn gái về chơi đến tối thằng Hòa phải sang phòng tôi ngủ để cho chúng nó abc.cũng khoảng 2-3 giờ sáng tôi nghe có tiếng chó sủa rất nhiều và có bước chân chạy như ma đuổi lên cầu thang và tiếng cửa đóng rầm 1 cái làm cho cả cty phải nghe thấy.con bạn gái thằng Huy vừa nói vừa khóc trong sợ hãi em vừa nhìn thấy ma tại đây.tôi nghe rõ tiếng thằng Huy nói là em có mê không vậy,con Mai bạn thàng Huy kể là em chuẩn bị lên càu thang thi rõ ràng em nhìn thấy người đàn ông đứng dưới gốc cây anh đào nhìn em em cứ tưởng là ai ở cty anh lam đêm nhưng cty anh có ai làm đâu và em nhìn người ta và người ta đã biến mất...nghe con Mai kể đến đây tôi mới biết không phải là riêng tôi nhìn thấy..từ đó con Mai nó chia tay thằng Huy luôn

tôi biết chuyện gì đã và đang xảy ra tại cty này,nhưng không có ai biết cụ thể người đàn ông đó là ai.2 thằng kia nó cũng đến đây trước tôi có 2 tháng,và cũng không biết gì.tôi cũng muốn biết chuyện ở cty này nhưng hỏi ai bây giờ.nỗi sợ hãi ám anh chúng tôi đến 1 ngày nọ.vào tết âm lịch chúng tôi có mời một số bạn ở các cty gần đó liên hoan 1 chầu tất niên cuối năm.có khoảng 15 người mỗi người một nơi khác nhau.trời mùa đông rét lắm khách khứa đầy đủ cả rồi chỉ thiếu 1 người,người đó tên Long quê Nam Định,chờ mãi mà không thấy,gọi điện cũng không được.mọi người đành chiến trước,khi cuộc vui vẫn đang say xưa.thì thằng Long nó đến mọi người phạt nó 3 chén vì tội đến chậm,xong xuôi rồi nó nói lên 1 câu sao hôm nay là ngày tết mà cty anh cũng có người bảo vệ à,tôi bảo làm gì có bảo vẹ nào.nó nói là em đến đây có người đứng dưới cổng gần cây anh đào kia em cúi đầu chào nhưng người ta không nói gì,tôi lạnh buốt sống lưng không biết nói thế nào chỉ nói là uống tiếp đi,vì mùa đông rét quá 4 con chó tôi dắt vào trong xưởng cho nó ấm nên không thấy tiếng chó sủa.tôi cũng đoán là người đàn ông đó đang quanh quẩn ở đây.tôi nhanh ý lấy 1 cốc rót vào đó gần miệng chén rượu và 1 vài phong kẹo lạc để vào cái đĩa và mang ra,mấy người hỏi tôi mang cho ai,tôi nói cho thằng bạn Lào.khi xuống cầu thang tim tôi như chết lặng đúng thế thật có bóng người lúc ẩn lục hiện tại gốc cây anh đào như thằng Long nó nói.tôi ko giám ra đó chỉ đặt chén rượu và đĩa kẹo lên cái hộp caston gần đó ,và tôi nói 1 câu xin mời anh liên hoan cùng chúng tôi.cho đến khi tôi đi vào phòng tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại bạo gan như vậy có lẽ là có 1 chút men chăng.cuộc vui đang say xưa có 1 chú em tên Bình nói đi vệ sinh nhưng khoảng 10 phút không thầy nó vào,có người mới mở cửa ngó ra ngoài thì thấy thằng Bình nằm ngay trên đống tuyết chúng tôi bế nó vào và xoa bóp cho nó và chỉ nghĩ nó bị cảm lạnh thôi.vì đang trong phòng đi ra đột ngột mà.một lát nó tỉnh dậy và nói rằng cty anh có ma.có người hỏi ở đâu nó nói là em đi ra nhà vệ sinh nhưng em không đi,em đái gần gốc cây kia thì em nhìn thấy người mặc quàn áo trắng cứ trợn tròn mắt lên nhìn em.nên em không biết gì cả,nói đến đó như là có cái gì đó mọi người kéo nhau ra về không ở lại nữa kể cả thằng Bình.khi ra đến cổng chúng nó ù té chạy để lại sự ngơ ngác của 3 anh em chúng tôi...

Hôm nay là ngày 10-4-2012 vừa đi cày 야 간 về mệt quá,như đã hẹn tôi viết tiếp để mọi người đọc nhé.tuy không viết hay bằng Nguyễn Ngọc Ngạn thì mọi người có gắng đọc nha.chỉ sợ chủ đề này không đủ ký tự cho tôi viết tiếp thôi

Có lẽ 3 anh em chúng tôi đã hiểu vì sao họ bỏ về,chúng tôi vào chiến tiếp,chén chú chén anh 1 thời gian khá dài mọi người cũng lê tê phê rồi,dọn dẹp xong tôi bảo 2 thằng kia ở lại đây ngủ nhưng chúng nó nhất quyết không ở lại,nó lại nói rằng em không quen ngủ phòng này,thế là chúng nó về phòng nó để lại tôi 1 mình ,tôi biết đã say rồi nhưng vẫn ý thức được mọi điều và tôi ngủ thiếp đi khi nào không hay...đang ngủ thằng Huy nó đập thình thình vào vách và nói rằng anh ơi,,có ai gọi anh ngoài kia tôi tỉnh hẳn giờ này còn ai gọi nữa ,tôi nhìn đồng hồ đã 3h30' rồi vì hôm qua say quá quên không tăt điện ,tôi mở cửa ra nhìn xem có ai không.nhueng khong có ai cả.vừa thụt đầu vào có tiếng loảng xoảng ở ngoài cổng tôi lặng in 1 lát không nghe thấy gì nữa và khe khẽ mở cửa nhòm ra....trời ơi một đống đen xì xì đứng dưới gốc cây anh đào đó.tôi nhìn kỹ đúng là có người ở đó thật mà.vì bên hàn này hôm nay đúng 29 tết nên tuyết vẫn rơi lác đác.tuyết màu trắng xóa nên tôi nhìn rất rõ kia là bóng người .

Tim đập chân run,thì tôi nhìn thấy bóng đen đó động đậy và tay cầm cái điện thoại,,tôi mơi hoàn hồn vì đó là thằng Xa ghẻ của tôi nó đang ccaamf điẹn thoại để gọi điện cho tôi mở cổng cho nó,vì lúc trước thằng người Lào đi chơi về nó khóa Banie lại.thằng xa ghẻ nó say quá rồi không thể mở được cổng nữa vì cổng có khóa số.tôi thấy vậy kệ cha nhà nó ,nó gọi mãi không được nó đành vào nhưng nó đã say mềm rồi vừa leo lên được tôi thấy nó ngã oạch xuóng.nó nằm im bất động,tôi vẫn để y xem nó có dạy được không.và nó lồm cồm dậy vào đi vào phòng vừa đi nó lẩm bẩm cái gì đó,tôi biết nó đang chửi tôi.sáng sớm hôm sau nó lên phòng tôi và nói sao hôm qua không mở cửa cho nó.tôi trả lời 1 câu ngang ngược ''la mô na'' nó thấy vậy lầm lì đi xuống,
Hôm nay là 30 tết 3 anh em tôi có đi lên 명 학 chơi ,trời đã xẩm tối chúng tôi ở trên đó về và đi xe 버 스 số 340-1 khi đi đên ngang đường thằng Hòa nó bảo là anh em minh đi 발 안 mua ít đồ nhé,thế là 3 người chung ý kiến đó,khi đi đên phanthanmien là đường rẽ vào cty chúng tôi lúc đó trời cũng tối rồi trên xe có khoang 10 người nhưng đến điểm đỗ đó không ai bấm đèn nên bác Tài không đừng ở điểm đõ đó.nhưng kỳ lạ thay gần đến đó tôi rõ rãng nhìn thấy người đàn ông đó đang chờ xe buyt tại sao bác tài lại không dừng lại.không phải mình tôi nhìn thấy mà thằng Hòa tự nhiên nó nắm chặt lấi cái ba nô của tôi.tôi biết chúng nó cũng nhìn thấy và chúng nó đang sợ..đến baran mua đồ xong rồi không biết trời xui đất khiến thế nào nữa 2 thằng danh con lại gặp bạn nó ở đó và lạ rủ 2 thằng danh con nha tôi đi chơi.tôi bảo về nhưng chúng nó không về,và tôi cũng biết là nó nhìn thấy người đàn ông đó và nó đã sợ không về.bây giờ tôi phải về thôi.vì 9h là hêt xe buyt rồi.


Là chuyến cuối cùng nên rất đông khách nên xe chạy đến điểm tôi cần xuống tôi lại không để ý tôi lạ xuống quá 1 điểm.lần trước xuống trước lần này xuống quá nên đi bộ xa quá khoảng hơn 1 km.tôi men theo con đường mà đi về nhà và trong đâu nghĩ rằng giá như có ai đi cùng con đường này về cho dỡ sợ,nghĩ đến đây tôi xởn hết da gà,khi quay đầu nhìn lại có 1 người đàn ông lững thững bước theo tôi phia sau khoảng 100m và tôi nhớ rõ trong đâu đó là,tôi xuống xe buyt có ai xuông cùng đâu.mà điểm đỗ này là ngã 3 rất vắng người,tôi bước thật nhanh và cảm tưởng toát hết mồ hôi khi ngoài trời vẫn -25 độ C. chỉ còn 1 đoạn nữa thôi là đến khúc kua rẽ vào cty tôi rồi , tôi đi chậm lại và không thấy người đàn ông kia theo tôi nữa tôi càng sợ hơn,chân tay run hết lên
tôi nhìn xuống đường đi phủ đầy tuyết có vết chân người mới đi xong,vì tuyết vẫn chưa lấp mờ.theo bản năng tôi cừ bước theo các vết chân đó,càng dần bước chân đó càng dài ra,tôi choải chân nhưng không tới,và nghí hay ngừoi ta chạy thì mới bước chân dài như thế,nhưng không thế bước này đến bước khác cách nhau khoảng 2m được.....tôi a lên một tiếng chết lặng người.má ơi vẫn người đàn ông đó đang đi ngược về phía tôi vừa đi vừa cúi mặt xuống tôi như chết rồi nhưng chân vẫn bước,người đó giáp mặt tôi tôi không giám nhìn,lúc đó tâm trí tôi đang bị treo trên cành mít đúng hơn.tôi nhìn xuóng đường thì bước chân tôi có gắng đi trùng cho đỡ gặp phải tuyết chỉ còn 4 đến 5 bước nữa là không thây vết chân nữa.người này đã đi đâu khi 2 bên đường không có vết chân náo nữa.và người đàn ông vừa đi qua tôi cũng không có bước chân để lại trên tuýet nữa.nghĩ đến đây gặp người yếu bóng vía chắc kủ tỏi là chắc.theo một phản xạ tự nhiên bước chân cuối cùng không còn nữa và bên cạnh là cây cột điện cao áp tôi nhìn lên ...@-) trời má ơi.cái túi linon bị gió thổi bay mắc vào đó gió thổi lật phật mà tôi cứ tưởng ma.tôi vắt chân lên cổ trong khi đó miệng và mũi tranh nhau thở,


Hôm nay là 15-4 Rất xin lỗi mọi người trên 4rum.tuần qua cày đêm nên không có thời gian viết tiếp cho các bạn nghe.bây giờ xin mời các bạn nghe tiếp truyện tôi kể nha

Tôi cắm cổ chạy về nhà đóng cửa lại và thở hổn hển,có lẽ sợ quá tôi móc mãi mới moi được cái điện thoại trong túi quần ra,loay hoay tim só ĐT của 2 đứa em thì điện thoại rung lên,tôi nghe
-Anh à,anh đã về nhà chưa.tiếng của thằng Huy nói
-Uh,anh mới về rồi,bọn em đi chơi ở tận đâu vậy ?
-Bọn em không đi nữa mà đang trên đường về nhà nè,trời tuyết rơi nhiều quá xe Taxi không vào nhà mình được phải đỗ ở đường vào nhà cty
Tôi noí :Sắp đến giao thừa rồi về nhanh lên đi nhé
Thế là tôi đỡ sợ hẳn dù sao đi nữa cũng có 2 đứa em nó đã về cùng,mà sắp sang năm mới rồi đi chơi giông hết năm.tôi dọn dẹp nhà của một lúc lâu thì 2 thằng đó nó về.tôi nhìn nét mặt thằng nào thằng đó cũng tái nhợt cả,có lẽ lạnh quá thì phải,và cũng là mùa đông đầu tiên của 3 anh em tôi bên đất đại hàn này,rét thật đấy.tôi chưa kịp hỏi thằng Hòa nói khẽ,anh ơi thằng Huy nó nhìn thấy ma
Hi.các chú có nhầm không đó.tôi nói
-Anh à đúng rồi đấy anh.từ chỗ xe taxi vào đây 2 đứa em vẫn đi thì em buồn đi vệ sinh ,em nhìn thấy có cô gái ngồi ở nghế đá ngay khuôn viên vào Cty chị Hương đó (Hương là một phụ nữ Việt lấy chồng Hàn làm ở cty điện tử ở đầu ngã 3 trên đường vào cty tôi).em nhìn thấy ngại quá em đã chào 안 녱 하 세 요.nhưng người đó không nói gì,em chào lại người ta lần nữa nhưng người ta không tiếp chuyện,em cũng nghĩ ngay trời lạnh và tuyết rơi như thế này ngồi đây một mình hơi lạ.cô ta cứ cúi gầm mặt xuống
Lúc đó thằng Hòa gọi nhanh lên mày nhưng em không nghe được gì cả.trọng bụng nghĩ là người Việt em lại hỏi bằng Tiếng Việt.em chờ ai vậy ?người đó làm ngơ như không biết gì.trong bụng nghĩ ‘’xinh thế mà điếc’’.nhìn dáng nó xinh thật đấy ‘’nhìn đằng sau thì chứa chan’’ em chưa kịp nói năng gì thì từ từ nó ngẩng mặt lên.anh à tóc che hết mặt nó em không nhìn thấy gì cả thế là em chạy,thằng Huy kể lại có vẻ run rẩy
-tôi hỏi sao nữa.e kể hết đi
-Em bảo thằng Hòa mày có nhìn thấy gì không.nó nói làm gì có ai.em cứ thế là chạy.vừa chạy vừa nhìn lại.thì đúng là người con gái đó thật ,nó vẫy tay chào em và tư từ đi vào mấy lùm cây thông và biến mất.mà hình như nó không đi thì đúng hơn.cứ từ từ đi vào như là có ai đùn phía sau đó.
-chân tay tôi run lên lây bẩy và nói hết ma đực rồi bây giờ đến ma cái ,tôi xua đi và nói các chú dọn dẹp đi sắp giao thừa rồi đấy
Nói với các bạn.tôi thì không tin ma quỷ gì nhưng tôi cũng gặp ở Việt Nam rồi mà tôi cũng phải tin.thực ra thằng Huy nó kể ra tôi cũng thấy làm lạ.ở cty này người đàn ông kia chúng tôi đã biết là ai đâu mà bây giờ mọc ra con ma cái kia làm chúng tôi càng sợ.
Tết là một cái gì đó rất thiêng liêng đối với mỗi con người Việ Nam ,nhưng tết năm nay lại làm cho chúng tôi hoang mang quá.tôi tặc lưỡi ‘’kệ cái gì nó đến rồi sẽ đên’’Chuẩn bị giao thừa 2 thằng em nó bảo anh khấn đi,
tôi nói khấn gì
-Thì anh thắp hương rồi khấn đi,thằng Hòa nói
Nói thật với các bạn.bảo tôi ăn hay làm gì tôi xông pha ngay,nhưng khấn tôi ko biết cái mô tê gì,cho dù tôi đã học dở 3 năm tại trường Khoa học XH&NV.tôi bảo thằng Hòa.em vào Google đánh chữ ‘’văn khấn đêm giao thừa’’đi,và 1 seri những lời văn đã hiện ra.kỳ lạ thay vừa châm lửa thắp hương nhưng chưa kịp thắp hương lại tắt.lặp đi lặp lại mấy lần .tôi bảo cài gì vậy ?
-thằng Hòa nói.có ai ngoài cổng cty hay sao ý,mấy con chó cứ sủa hoài
Tôi chỉ nghĩ mấy thằng Indo nó ở ký túc xá cty dẫn bạn về nhậu thôi(chúng nó đến trước được ở ký túc xá,còn chúng tôi ở container).nhưng mấy con cẩu sủa không dứt.
-Huy em.ra xem ai vậy.tôi nói
Thằng Huy ra đó 1 lát rồi vào với vẻ mạt tái nhợt.tôi nói to.có chuyện gì thế,và nó bảo “Cho anh ấy vào’’
Tôi bảo cho ai vào.nó liền kể lại.em ra ngoài xem có ai không.nhưng không có ai cả.con chó già nó giật đứt xích chạy ra ngoài đường cạnh gốc cây anh đào đó,em ra định dắt nó vào nhưng chưa tới nơi em nhìn thấy người đàn ông đó đứng ở đấy và đang vuốt ve con chó,người đó đã nhìn em và nói.’’các em cho anh vào nhà với,ở đây anh lạnh quá,anh đi suốt ngày hôm nay không ai cho anh ăn cả’’
Các bạn biết tôi đang cầm bật lửa trên tay mà đánh rơi lúc nào không nay.sợ quá các bạn à
Thằng Huy vừa kể xong nó sợ quá phát khóc.tôi có kém gì nó đâu chân tay run lên cầm cập.chẳng lẽ là anh mà để đứa em nó như thế kia sao.tôi rủ thằng Hòa ra nhưng nó nhật định không ra cùng tôi.tôi quát lớn.’’mày có đi không’’ nó vẫn nhất quyết không đi.
Thằng Huy ko sợ quá vần ngồi nen nét đầu giường.tôi bảo một câu cuối cùng.thế 2 đứa chúng mày có ra cùng anh không hay để anh đi.2 đứa nó ko nói gì cả.tôi chỉ giám mở của nhòm ra thôi,thực ra sợ bỏ mẹ đi được ai dám ra 1 mình.thì 2 thằng đó nó bảo anh đi trước đi .tôi lại tỏ ra bậc đàn anh bước ra ngoài đi trước,nhưng trong lòng sợ phát khiếp.ra dến đó làm gì có ai đâu.chỉ có con chó cứ đứng đó vẫy đuôi.tôi cầm xích kéo nó vào nhưng nó cứ ngoái cổ đòi quay lại.kéo mãi mới vào được.chúng tôi quay trở lại phòng.thì nhìn vào đồng hồ,trời ơi đã 12h10’ rồi,
Công việc tiếp theo của tôi vẫn là thắp hương và khấn,tôi vừa khấn vừa nhìn vào con laptop để gần đó và đọc những lời văn trên mạng.1 lát sau thằng người Lào phòng bên bê chai rượu sang mời chúng tôi uống,đó là văn hóa của họ,ngày tết gặp bạn bè quen biết là chúc ,đã mời phải uống.nó uống ở đâu rồi bây giờ sang đây mời chúng tôi.vậy là 4 đứa thay nhau uống và ngủ đến sáng mai.
Ngày mới bắt đầu .và cũng là ngày mồng một tết.tôi tỉnh dậy thì thằng người Lào nó về phòng nó từ lúc nào không hay.tôi phải thừa nhận tửu lượng của nó đỉnh thật,đỉnh đến nỗi tè cả ra phòng tôi,để cho 3 anh em tôi phải dọn dẹp
Tết bên hàn này chán quá.mọi vật không có gì là nhộn nhịp cả.đứng trên lan can của ‘’Biệt thự Container’’ nhìn bốn xung quanh toàn rừng núi phủ đày tuyết.thằng Huy liền bảo tôi 1 câu.anh ơi hôm qua em nằm mơ anh ấy bảo là ‘’các chú mời anh vào phòng mà lại đặt bùa ở cửa,anh vào làm sao được’’ tôi bảo thật vậy à
-vậy ai để bùa ở cửa vậy,thằng Hòa ngồi 1 lát và bảo rằng,tháng trước em gọi điện về nhà kể mọi chuyện cho gia đình em và đã gửi sang đây cho em một miếng bùa nhỏ em có đeo trên người nhưng hôm giặt quần áo em vắt ở cái mắc áo ở gần cửa ra vào.em không nghĩ là có tác dụng.
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn người đàn ông dưới gốc cây anh đào kia và người phụ nữ mà thằng Huy nó nhìn thấy tại sao lại hiện về anh em chúng tôi.chẳng nẽ trên đất Hàn hâm này nhiều ma hơn Việt Nam à.trong đầu của 3 anh em chúng tôi bây giờ chỉ còn cách duy nhất là ‘’chuyển xưởng’’ mà bọn hàn nó làm phô chang ở xưởng dưới có sao đâu.sao nó cứ hiện về chỗ chúng tôi vậy.
Ba anh em tôi có gọi điện hỏi các anh chị ở VN và cũng có ý kiến trái ngược nhau,nhưng đa số khuyên rằng nếu đã vậy rồi bọn em hãy để cho nó vào phòng đi.dù sao đi nữa nó muốn ở đó,và nó không có ý xấu với mọi người.chúng tôi đã gỡ lá bùa ở của và mời anh đó vào.từ đó chúng tôi như có người bạn trong nhà nhưng mà vẫn sợ lắm.
Không phải riêng chúng tôi gặp đâu các bạn à.khoảng vài ngày sau bọn Indo nó dẫn bạn chúng nó về chơi,chúng nó liền cào tuyết và gom lại đắp thành người tuyết ở sân cty,vì sân cty tôi rộng lắm ,30 đến 40 xe oto vẫn để vừa.có 2 con bé Indo tôi phải công nhận nó trắng thật nước da nó trắng đến mức đứng cạnh con trâu thì không thể phân biệt được ai trắng hơn.bọn chúng còn tạo dáng bên cạnh người tuyết để cho 1 thằng đen xì xì cầm điện thoại chụp,bỗng nhiên thằng đó nhìn đi nhìn lại bên ngoài và máy ảnh như có cái gì đó xảy ra
Chúng bàn tán cái gì đó tôi có hiểu gì đâu ,và hỏi chúng nó có chuyện gì thế nó liền chỉ vào mấy bức hình nó vừa chụp,xem đi xem lại có cái gì đâu,tôi tỏ ra không hiểu.nó chỉ vào 1 bức chụp trước con bé đứng cạnh người tuyết và 1 bức nó chụp sau thì bức sau người tuyết ngả đầu sang người con bé đó.mặc dù mấy bức ảnh sau người tuyết vần đứng yên.tôi biết chuyện gì đã xảy ra và nói với chúng nó một câu tiếng anh ‘’ghost’’ .nó nói ‘’Where are ghost’’ tôi chỉ cười và đi tắm.
Vào thời gian đó cty chúng tôi hết việc.thằng xa ghẻ nó bảo cho nghỉ khoảng 10 ngày nhưng vẫn cho hưởng 45% lương cơ bản.đây là điều kiện chúng tôi chuyển xưởng,trước khi lên 노 통 보 chúng tôi có thắp hương và nói xin mọi người cõi âm phù hộ cho chúng tôi đi đường bình an.thực ra bên Hàn này toàn đi xe buyt va taxi có gì nguy hiểm đâu nhưng ‘có thờ có thiêng.có kiêng có lành’
Khốn nạn thay khi lên đến bộ lao động gặp con bé người Việt Nam nó làm ở đó nó tỏ ra khinh người lao động quá.nó mắng chúng tôi xơi xơi.nó lại còn bảo là.cố gắng mà ở đó ma mãnh cái gì.tôi muốn gặp mà không được gặp đây này.tôi liền nói nhẹ,không phải vì chuyện đó,chị điện cho thằng xa là chúng em muốn chuyển xưởng,nói mãi nó mới điện cho thằng xa ghẻ của tôi.một lát sau nó nói với chúng tôi rằng.giám đốc của các anh ko cho chuyển đâu vì:lương vẫn trả đủ,không thiếu,trả đúng ngày.vẫn cho ăn,cho ở,không đánh đập ,không có việc vẫn phụ cấp 45% lương cơ bản mà.....
Chúng tôi đành về.khi đến ga Suwuon có rẽ vào quán ăn .Thằng Hòa nói để em đi chợ cho,các anh chọn món gì.tôi cầm tờ 메 뉴 trên tay và nói món gì cũng được.tôi đang ăn món Humbeger mà thằng em nó chọn ngon thật nhưng có cái gì đó là lạ .trên đường đi xe buýt về rôi mệt quá nên thiu thiu ngủ thì giật mình tỉnh dậy và nói với 2 đứa em.vừa rồi anh mơ thấy người đàn ông đó nói là’’các em tệ quá,mời anh đi cùng nhưng lại không mời anh ăn,anh đói quá’’ tóc tai tôi dựng ngược về phía sau.từ ga suwuon về baran khoảng 40’ mà tôi thấy lâu quá.
**************************************************************
(theo mọi người phê bình tôi xin bỏ đoạn này.để cho người khac kể.)


***************************************************************************************
Xin khoe với bạn hôm nay là ngày 16-4-2012 tôi vừa lĩnh lương xong.vui quá đi mất,tháng trước cày đêm suốt lên lương cao quá .tôi mong muốn mình có khoảng 3 tỷ để gửi ngân hàng,đỡ phải làm kiếp trâu bò như thế này,ăn xong lại cày mệt lắm,tích góp mãi bây giờ mới được vài chục,,,,còn thiếu khoảng gần 3 phát nữa mới đủ số tiền đó.hihihi...Tôi xin kể tiếp,xin kể tóm tắt thôi nhé.


Cũng từ hôm 30 cho đến giờ 2 đứa em nó không giám ở phòng nó nữa.nó khóa cửa phòng nó và đi ra vào tại cửa phòng tôi(container nó ngăn làm 2 phòng,có 2 cánh cửa 2 đầu,giữa các phòng nó ngăn bức vách có cửa qua lại) Dêm đêm vẫn có cái gì lạ ở bên ngoài mà chúng tôi sợ lắm
Chuyện cô gái kia tôi cũng kể hết luôn cho các bạn nghe.cách đó khoang mấy năm có đôi trai gái yêu nhau.mùa đông chúng đi xe máy vào đường cty tôi để tâm sự nhưng.đường trơn quá xe đổ ra đường hai người ngất đi khi chàng thanh niên tỉnh đậy thấy cô gái ngất cứ nghĩ là cô ấy chết và anh ta bỏ mặc cô ấy lại,giá như đưa đi bệnh viện thì cô ấy còn sống.cô ta đã chết tại đó.Chuyện này tôi được Cái Hương làm ở Cty điện tử đầu ngã ba vào cty tôi kể lại.


Hồn ma cô gái thỉnh thoảng hiện về đẻ tìm người yêu,có rất nhiều người đã nhìn thấy.có bà atruma hàn đi siêu thị về gặp cô gái đi nhờ xe đi đến đoạn dốc quay lại không thấy đâu nữa.có anh chàng đưa bánh pizza gặp cô gái đi nhờ xe,xe máy thì phía sau đựng thùng để bánh chỉ có cách ngồi phía trước thôi.anh ta hí hửng cho ngồi ,khi leo lên đoạn dốc ngắn xe ì ạch không lên lổi,anh đã về số nhưng khong đi được ngoảnh lại phía sau thấy khói xe mù mịt,khi quay lại không thấy cô bé kia nữa,sợ quá phóng xe máy nhanh quá xòe luôn...còn rất nhiều người gặp nữa.cuối cùng gia đình cô bé phải làm lễ hay cái gì ở đó mất khoảng 1 ngày mới đưa được hồn cô ta về,từ đó không ai nhìn thấy nữa.chuyện cô gái kêt thúc ở đây.

Quay trở lại chuyện anh em chúng tôi.thực ra chúng tôi quá sợ đã có lần định chuyển phòng nhưng không được.vì tôi đổi phòng cho thằng Indo nhưng từ khi đổi phòng 3 bọn tôi ốm mấy ngày không làm được quay lại phòng cũ lại khỏi,và có ý định ra ngoài ở nhưng xa lắm ,cách cty khoảng 1km hôm làm đêm về 1 mình thì thế nào...đành phải ở lại.tôi kể lại 1 số sự kiện quan trọng đó là.

Tháng 4 là mùa hoa anh đào nở.là mùa hoa mà 3 anh em chúng tôi đầu tiên được thấy.và mọi tin đồn về cty tôi được mọi người chú ý,hàng ngày rất nhiều tin nhắn hay có người gọi điện hỏi,có thật không mày,mày bôc phét à,cho tao gặp với,,,,rất nhiều làm anh em tôi phải đổi số khác.cứ thứ 7,chủ nhật là có người đến nói là muốn gặp ma,nhiều người đến chơi quá và nói chúng tôi bốc phét,tôi chỉ nói là đùa mọi người cho vui thôi,nhưng có người tin người không,và đa phần là không tin.Nhưng trong số những người đó có một người phải tin đó là chuyện thật,tôi xin kể câu chuyện của người đó cho các bạn nghe.

Chúng tôi đang làm vào sáng thứ 7 thì thằng Tiến (tức Tiến chó.quê nó ở Hà Nội 1 chính gốc,nhà nó ở 1 con hẻm tại phố Thụy Khuê,nó là con trai quý tử mà ông bà già nó không làm gì nó nổi.nó ăn chơi đua đòi đễn nỗi nhà trường phải đuổi học,gia đình và anh em họ hàng hết thuốc chữa,bị đuổi học từ khi học lớp 12,sau đó đêm đêm đi theo với đám bạn chộm cắp chủ yếu là câu chộm chó.khi nào nó ra khỏi nhà là ông bà già nó thắp hương cầu khấn tổ tiên mong cho nó bị công an bắt ,vì công an bắt nó cho nó đi tù 1-2 năm may ra nó thành người,còn để người dân bắt được sẽ đánh chết nó,và sẽ xấu hổ với khu phố nữa,và chúng tôi gọi nó là Tiến chó)may cho nó là có người nâng đỡ và lo cho sang đây.

Nó mới chuyển đến Cty mỳ Kucxu gần đây,nó nói là em nghe các anh kể muốn gặp ma,hôm nay cty em hết việc em sang đây chơi.tôi nói chú cứ lên phòng đi lát nữa anh làm về nói chuyện sau nhé.nóvề phòng và mở tivi lên xem,sở trường của nó là xem phim Sex và phim hành động,đang xem tự nhiên tivi chuyển sang kênh khác,nó mở lại được 1 lát tivi lại tự chuyển kênh ,lặp đi lặp lại mất lần nó tức tối quá tay cầm chặt lấy cái điều khiển.nó xem 1 lúc buồn ngủ trong lúc lim dim nó nghe thấy có người nói.’’đây không phải là phòng của mày,về đi’’.nó cứ nghĩ là mơ nhưng chuẩn bị ngủ nó lại gặp người đó nói’’hãy về đi đừng để tao tức lên’’nó giật bắn mình cứ nghĩ là ở tivi nói,nhưng phim hàn làm gì có tiếng việt.nó lim dim thì rõ ràng nó nhìn thấy có người đàn ông ngồi cuối giường ,người nó lạnh toát nó lồm cồm bò dậy tắt điều hòa và bật sưởi nền cho dù nhiệt độ ngoài trời khoảng 25 độ.nó vẫn thấy lạnh và dắp chăn ngủ ,nhưng chưa ngủ được rõ ràng nó thấy có người từ từ lật chăn lên nằm cạnh,nó nhòm nhưng không có ai,nằm 1 lát nỏ cảm tưởng đúng là có người thật,nó lật chăn lên nhưng không có ai cả.nó nói ma với mãnh.và nó chìm trong giấc ngủ,được một lát có người dựng đầu nó dậy và nói là ‘’mày đi ngay chỗ khác ở đây không phải chỗ của mày’’ đúng là một người đàn ông khoảng 35-40 tuổi ngồi thu lu cuối giường và nói như vậy.nó sợ thực sự mở cửa và chạy về cty luôn.khi làm xong tôi cứ tưởng nó ở đó và mở cửa ra.trời ơi trời đã nóng rồi nó còn tắt điều hòa và bật sưởi nền .không thấy nó đâu nữa, mấy hôm sau nó kể lại mới biết.

Còn nữa,có 2 thằng đến đây xin việc và làm thử được 1 hôm cũng chạy mất dép,chuyện như sau.Sáng ra tôi thấy thằng xa ghẻ nó chở 2 người Việt đến và 2 người đó nói làm thử mấy ngày xem sao.khi đến trưa mọi người cùng ăn cơm ở nhà ăn xong ,đến giờ đi làm không thấy 1 chú đâu,tôi đi tim thì thấy vẫn ngồi ở nhà ăn và lẩm nhẩm cái gì,tôi nói không đi làm à.nó giật mình và bảo.em tưởng chiều nghỉ,vì có chú gì kia bảo chiều nghỉ mà,tôi nói chú nào,nó ngơ ngac nhìn nhưng không thấy ai.nó bảo chú bảo em chiều không làm nữa,và em nói chuyện với chú ấy mãi.hóa ra nó nói chuyện với người đàn ông bí ẩn kia.cơm nó không ăn và dằm nát bét ra.còn chú còn lại đến tối bảo đi tắm thì nói là các anh tắm trước đi em tắm sau.khi mọi người tắm xong nó đóng cửa tắm 1 mình khi đang tắm thì có người nói tắm nhanh lên cho anh tắm với,,,1 lát sau nó nhìn thấy trong gương thấy có người đàn ông phía sau nó nói’’chú tắm lâu quá’’ vì nó đóng cửa rồi làm sao có ai vao được,nó sợ quá chạy nhông nhông vào phòng trên người vẫn còn đầy xà phòng,bảo vào tắm đi nhưng nó không dám vào,tôi phải mang cho nó bình nước uống 19lit cho nó lau người ở lan can.sau đó chúng nó goi taxi đi luôn.

Rất cảm ơn mọi người đã ủng hộ tôi viết tiếp,không phải vì tôi kéo dài thời gian vì công viêc thôi các bạn ạ.những ai sang bên hàn này cố gắng caỳ mới biết được nó mệt mỏi như thế nào.

Không chỉ riêng anh em chúng tôi gặp mà rất nhiều người tại khu vực này gặp.đến khi thằng xa chúng tôi nó phải mời thầy cúng về nhưng không ăn thua gì,mọi chuyện gần như được khép lại vào mùa đông năm 2009 khi đó tuyết rơi khá rày khoảng 11h đêm tôi vô tình đi vệ sinh thì gặp 2 bóng đen xì xì đang đứng ở gốc cây thắp hương,và đang khấn vái.tôi nhận thấy đó là 2 người VN,nhưng người ta khấn ở đây làm gì.một lúc tôi mới biết rằng có lẽ 2 người này biết hồn ma kia là ai.tôi đi ra và hỏi chuyện,lúc đầu 2 anh vẫn còn dấu chuyện,và tôi kể 1 vài chi tiết ra thì anh ấy mới gật gù và nói ‘’nếu chú muốn biết thì anh sẽ kể cho nghe’’
tôi mời 2 anh vào phòng chơi ,khi mở cửa ra anh ấy trợn tròn mắt và nói.’’các chú kê lại cái đệm mau’’ tôi không hiểu chuyện gì thì thằng Hòa nói.sao lại phải kê lại.anh ấy bảo là các chú mà ngủ kiểu này thì ngày nào cũng nằm mơ thấy ma đấy.tôi run quá chỉ biết mời anh uống nước,qua giới thiệu tôi biết được 1 anh tên Dân và anh kia tên Thành 2 anh ngày xưa đã làm ở đây.
Tôi sẽ kể lại nguyên văn lời của anh Dân đã kể cho các bạn nghe nhé


Ngày xưa vào năm 1999 anh lưu vong không có việc làm được anh N.Q.H (tôi viết tắt tên người đã mất) dẫn vào đây.cty lúc này nhiều việc lắm.bọn anh làm từ 7h đến khoảng 12h bọn anh mới nghỉ nhưng công việc độc hại,vì làm đúc và hàn mạ kim loại.lúc đó cty chỉ có 2 người VN thôi có anh và anh H ở cùng.vào ngày này năm 2000 anh H bảo là hôm nay là sinh nhật anh ấy.anh ấy chỉ mời duy nhất 1 người,anh hỏi là ai nhưng anh ấy không nói.lúc đó vào 10h mùa đông rét lắm,bọn anh nghỉ sớm để chuẩn bị đồ để sinh nhật.anh H mua một bó hoa đẹp lắm và đứng chờ tại gốc cây anh đào kia.anh ở trong phòng sốt ruột quá vì đã 11h rồi mà anh ấy vẫn chờ ở đó tuyết thì không ngừng rơi.
Bất chợt anh nhìn qua cửa sổ thì thấy anh ấy gục tại đó,anh sợ quá dìu anh H vào và xoa dầu gió cho anh.khi anh H đã tỉnh bảo đưa anh đi bệnh viện nhưng một mực anh không đi ,anh phải chờ bạn.anh hỏi mải anh H mới nói là chờ người yêu,nhưng cô ấy đã phụ tình không đến.bọn anh chỉ uống vài chén rượu thôi và anh H đã kể cho anh về chuyện tình của anh.
Anh nói là cô ta không đến thì thôi anh em mình ngủ đi mai còn lấy sức đi làm.bọn anh ngủ lúc nào không hay khoảng 2-3 giờ sáng thì anh nghe thấy anh H nói ú ớ cái gì đó,anh nghĩ anh H ngủ mê thôi.đến tầm 5h sáng anh ngủ lăn ra tay anh chạm vào tay anh H thấy lạnh toát anh chỉ nghĩ tay anh ấy để ra ngoài nên lạnh anh lại lấy chăn đắp cho anh.đến 7h sáng anh gọi anh ấy nhưng không thấy anh H trả lời ,anh nghĩ bụng là anh H mệt nên để cho anh ngủ thêm chút nữa lát nữa vào gọi cũng được.
Khi anh đi đánh răng rửa mặt xong vào thì nhìn thấy anh ấy trợn tròn mắt,anh sợ quá vào lay người thì anh ấy đã mất từ lúc nào rồi,vì lúc anh dậy mắt dắm mắt mở cứ gọi anh nhưng không để ý.người anh lạnh toát có lẽ anh ấy mất khoảng 2-3h sáng gì đó.anh sợ quá gọi điện cho thằng xa ,một lát sau có xe cấp cứu đến,và bác sĩ nói là anh H mất lâu rồi không cứu được.anh ân hạn mãi.giá như tối hôm đấy anh đưa anh H đi bệnh viện thì anh đã không mất.giá như người yêu anh không phụ tình anh và đén với anh thì đâu đến lỗi.nhưng bác sĩ lại bảo là làm việc quá sức và công việc độc hại nên anh đột tử...
Xác anh H được đưa về VN nhưng hồn anh ấy không về.anh đã mấy lần nằm mơ thấy anh ấy bảo là phải gặp được người yêu thì anh ấy mới về.anh đến đây và làm cùng anh H khoảng 1 năm nhưng chưa thấy anh dẫn ai về cả...Tôi hỏi anh Dân’’tại sao hồn anh cứ hiện về liên tục vậy’’ không riêng mình em mà cả 2 thằng em đây nó cũng nhìn thấy,và nhiều người khác .
Chúng tôi gặng hỏi mãi anh Dân lại kể ra một số chuyện rợn tóc gáy cho anh em chúng tôi nghe
Anh Dân kể:sau khi đưa xác anh H về VN cty chỉ còn mình anh làm anh sợ lắm.vì một mình anh ngủ tại đây mà.may mà 1 thời gian sau có khoảng 6 người VN đánh võng vào đây làm,có 1 cậu quê hà tĩnh gặp chuyện rợn người như sau.
Cậu ta gọi điện về nhà thì cô con gái 4 tuổi bảo bố gửi cho con 1 con búp bê về để con bế nhé,cậu ta đi mua được con búp bê đẹp thật,khi về ai cũng khen là đẹp.hôm đó cậu ta làm đêm bất ngờ trời mưa tuyết nhiều,cậu ta đi ra sân ngắm tuyết bất ngờ nhìn thấy con búp bê bay lập lờ trên nóc container và bay từ từ ra ngọn cây anh đào.cậu ấy cứ tưởng con búp bê của mình bị gió thổi bay ra đó,cậu liền chạy ra để nhặt vào khi chạy ra cây anh đào đó con búp bê cứ nhìn cậu ta và cười khanh khách,sợ quá cậu chạy vào xưởng nói với mọi người.mọi người chạy ra thì chẳng có gì cả,lúc đó tất cả không ai biết ở cty này có người mất,vì tôi không nói.mọi người cứ nói là cậu ta bốc phét.
Còn 1 chuyện lạ nữa.1 anh lớn tuổi nhất chúng tôi rất tôn trọng anh,anh ấy tên là Tùng quê Bắc Giang.anh gặp 1 chuyện động trời như sau: Thứ 7 tuần nào anh em cũng mua rượu về uống.anh Tùng đi vệ sinh.khi anh đang tè bất chợt anh nhìn thấy có ai ngồi trên cây vắt vẻo đôi chân lủng lẳng.khi anh nhìn lên rõ ràng có người đàn ông mờ ảo ngồi trên đó và nhìn anh và không nói câu gì.anh hỏi ai đấy nhưng người kia không nói gì,anh hỏi mấy câu thì chỉ nghe thấy tiếng cười khanh khách rồi biến mất.anh ấy cắm cổ chạy vào và nói trên cây anh đào ngoài cổng có ma nhưng mọi người chỉ nghĩ là anh ây nói đùa thôi.sau trận đó anh ấy ốm gần 1 tuần mới khỏi..
Hầu hết mọi người ở đây đều gặp có 1 người làm đêm về.khi đang ngủ tỉnh giấc nghe thấy rõ ràng có bước chân đi nhè nhẹ trong phòng.khi ngồi chồm dậy thì không có ai cả...
Tôi hỏi tiếp anh Dân sao các anh không lập bàn thờ để thờ,anh dân bảo bọn anh cũng có lập nhưng thỉnh thoảng anh H vẫn về.bọn anh có lần muốn chuyển đi xưởng khác làm nhưng xưởng nay nhiều việc với lại lưu vong lúc đó tìm việc ngại lắm.
Tôi bảo ngoài những người đó ra còn ai gặp nữa không.anh dân nói,có thằng em trai anh nó có gặp nhưng không phải anh H.tôi hỏi thế ai vậy..anh Dân liền kể
Thằng em trai anh làm ở Chungbuk ra chỗ anh chơi,anh bảo 1 đứa em cùng phòng này cùng thằng em trai anh đi mua đồ ăn về.2 đứa đi xe đạp ra siêu thị gần đây mua,không hiểu vì sao trên đường về xe lại đứt xích và nó kẹt vào líp,gỡ mài không ra,thằng em trai anh lon ton xách đồ về trước,về nhà được 1 lúc thì thằng kia dắt xe về,thì em trai anh nó bảo là anh chở ai về đấy,thằng kia bảo làm gì có ai.em trai anh nhìn rõ có người con gái ngồi trên xe mà người kia dắt bộ về,nhưng người kia không nhìn thấy và cảm thấy dát xe không về sao nặng thế.khi về đến cổng thì em trai anh không nhìn thấy nữa.hóa ra thằng xa của anh lúc đó nó dán bùa ở cổng cty.
Lúc này khoảng 1h sáng rồi 2 anh bảo đi về tôi mời anh anh ở lại ngủ mai về,vì chúng tôi muốn anh kể cho tôi nghe chuyện,chỉ duy nhất anh biets chuyện này,anh Dân đã đồng ý qua đêm ở đây.bông nhiên có tiếng chó sủa inh tai anh Dân bảo Anh H về đấy tôi lạnh toát sống lưng và nói sao anh biết,anh Dân bảo con chó già ngoài kia là anh H nuôi nó từ bé.ngày trước mỗi khi anh H về con chó già gừ lên khe khẽ là anh biết.anh Dân bảo tắt điện đi rồi biết.Đúng thế thật,chúng tôi hé cửa ra nhìn thấy có bóng người lúc ẩn lúc hiện đi lại dưới gốc cây như đang chờ ái đó.



Hôm nay là 24-5-2012 tôi thành thật xin lỗi các bạn đã đọc và gửi những ý kiến của mình cho bài viết này,và cùng tròn 1 tháng từ khi tôi viết tiếp câu truyện đang dang dở trên.hôm nay tôi xin kể tiếp cho các bạn đọc tiếp nhé


Thằng Huy nói ,làm gì có ai đâu hả anh,tôi bảo không nhìn thấy gì kia à,nhưng nó vẫn bảo không nhìn thấy ai,hay là nó không nhìn thấy thật,một lát sau bóng ma biến mất,anh Dân run rẩy bảo.thôi vào đi đùng để anh ấy tức lên thì có chuyện đấy.tôi hỏi ngay sao lại ''tức'' nghĩa là sao.anh Dân kể là: Chuyện cũng không có gì cả.một hôm anh đi làm về thấy phòng bừa bộn quá ,sửoi nền thì bật,tivi mở,điều hòa để mức thấp nhất...mọi thứ không như ngày bình thường,anh chỉ bảo là ''thằng chó nào làm những thứ này vậy'' tự nhiên có tiếng chân nhè nhẹ đi xuống cầu thang,anh chạy ra quát to ''mày là thằng chó nào đấy'' và anh chạy theo nhưng không có ai đi xuống cầu thang cả.anh rùng hết cả mình và nghĩ hay là ma nhưng mọi ngày có thế đâu.hôm sau anh đi làm khỏang 4 đến 5 lần bì va đầu vào máy biêu hết cả đầu.hôm nào về cũng nằm mơ thấy có người cầm dao đuổi chém,anh phải thắp hương xin lỗi anh H thì mới hết đấy.

Anh Dân kể tiếp: ở việt nam anh có biết sợ ma là gì đâu.gia đình anh làm nghề chài lưới trên sông,quanh năm chỉ trông vào nghề đánh bát cá.có hôm anh đi soi ếch đêm tại các bãi tha ma ,lúc nào mệt thì tìm những cá mả mà người ta xây có mái là vào ngủ co sao đâu,có những ngày trời mưa anh đi soi tại các nghĩa trang đó gặp bạn cùng soi ngồi trong các mả đó hút thuốc khi đi ra những vệt lân tinh từ những cái mả mới chôn khoảng chục ngày chạy theo người đi là chuyện bình thường.cũng có vài lần anh đang kéo lưới kéo lên người chết đuối nhưng anh không sợ...anh kể cho chúng tôi nghe rất nhiều chuyện của anh

Lúc này khoảng 3h sáng rồi tôi bảo anh ngủ thôi mai anh còn về sớm nếu có thời gian xin anh kể cho nghe sau.vậy là tôi đã biết đuwocj câu chuyện của cty tôi rồi.hôm sau trước khi anh ra về anh còn nhắc lại cho tôi là hãy chuyển chỗ ngủ đi nhé,hãy vào kho lấy cái bàn thờ ngày xưa anh đã thờ mà thờ anh H nhé,chúng tôi tiễn anh Dân ra về trong tâm trạng vui vẻ.

Qủa nhiên đúng thế thật, sau đo chúng tôi chuyển cái đệm sang phía bên kia ,đêm năm không nằm mơ thấy ma nữa.
Vào ngày chủ nhật của tiết trời tháng tư cũng là bắt đầu trời chuyển sang mùa hoa anh đào nở chúng tôi được nghỉ và đã vào kho của công ty ,thực ra chúng tôi cũng không để ý đến cái kho này làm gì vì không phải việc của mình mà.khi mở ra toàn những thứ vớ vẩn của bọn hàn hâm chỉ thấy cái ban thờ như anh Dân kể và chúng tôi đã khiêng xuống khi xuống được sân tôi nhìn trên tay thằng Huy cầm trên tay con búp bê trông xinh quá,tôi bảo lấy ở đâu nó bảo em thấy ở trong kho đẹp quá nên xem thôi.tôi bảo con trai gì mà đĩ đời.tôi đã thay các ban thờ này to hơn ban thờ của chúng tôi và đã thắp hương chuyển ban như thủ tục ở việt nam



Hôm sau 3 anh em tôi làm đêm thì Thằng Huy nó thấy mọt hiện tượng vô cùng sợ hãi và chính cái sợ hãi này mà đầu óc nó không còn minh mẫn cho dến ngày hôm nay.Tôi xin mượn lời văn để thay thế nhân vật Huy kể cho các bạn nghe nhé
, tôi đi uống nước tại hành lang của xưởng vì làm đêm không có ai quản lý nên tôi cứ đi lại thoải mái bỗng nhiên tôi nhìn qua cửa sổ cty thấy có đứa trẻ con lon ton đi lại ở sân,tôi tưởng ai ngoài đó và tiến gần cửa sổ và nhìn thấy đúng là có đứa trẻ con đang nhảy nhót tiến gần tới gốc cây anh đào chân tay tôi run lên vì ở cty này làm gì có trẻ con,hơn thế nữa 3 con chó sủa như điên,tôi chạy lại chỗ anh Phương (là tôi:Tác giả câu chuyện ma này) và nói,anh ơi.ngoài kia có ma,cùng lúc đó thằng Hòa thấy vậy cũng đi ra,3 anh em tôi đi ra nhưng không có ai cả nhưng sự thật nó ở đó là con búp bê chính tay tôi hôm qua mang xuống nghịch tôi để ở bếp sao bây giờ nó ở đây,anh Phương cầm và nói''ngày mai trả lại ngay chỗ cũ nhé.tôi sợ quá và nói hay là mang trả luôn .anh Phương bảo ừ mang vào kho trả lại đi.tôi kéo tay thằng Hòa và bảo mày đi cùng tao nhé.thế là tôi trả lại chỗ cũ.sau đó tôi trở lại làm mà tâm hồn tôi nghĩ lung tung thỉnh thoảng lại nhìn ra sân nhưng chỉ nhìn chớp nhoáng thôi'


Đó là chuyện của thằng em Huy đã gặp và hôm sau nó sợ quá phát ốm.chúng tôi phải cho đi bệnh viện ngoài Baran,vì sợ vì công việc mệt nhọc người nó nóng hổi khoảng 4-5 ngày mới khỏi,về đến cty nó vẫn không hết hoảng sợ.trong thời gian này các anh em của các cty gần đó đến cty tôi thăm nó và hay trêu chọc ''mày sốt gì mà kinh vậy bác sĩ rút nhiệt kế ra nhiệt độ lên đến hơn 70 độ C (2 ngày cộng lại) .nhưng chúng tôi không nói là nó gặp ma,chỉ sợ mọi người nói là mắt to hơn người,trong số đó có mấy chú em mới ở VN sang chưa biết chuyện nên hay hỏi dò la tin tức ,tôi chỉ bảo mọi người đùa thôi.vì hôm sau là chủ nhật mọi người ở lại chơi khá khuya,tôi bảo ở đây ngủ mai rồi về ,bây giờ trời mưa to lắm về bị cảm đấy.mấy anh em tại xưởng gần đó ở lại chúng tôi kể mọi chuyện trên trời dưới đất để pha trò,thằng Hùng xưởng CNC gần đó nói em buồn đái quá,tôi nói đùa mở cửa ra rồi câu luôn xuống sân cũng được,nhưng nó bảo sợ camera cty soi thấy, mấy đứa trêu hay là cho vào túi bóng rồi ném ra...nó không chịu nổi liền hì hục mở ngay cửa sổ phía sau container ra và câu ra ngoài . tôi bảo mày mất dạy quá.có lẽ vì anh em chúng tôi uống bia nhiều nên buồn vệ sinh.nó đang tưới cây trong mưa thì nó thụt ngay người lại đái tung tóe ra phòng.tôi bảo mày điên à.nó không nói năng gì ngồi dựa lưng vào tường và tè hết sản phẩm còn lại ra phòng.



Tôi bảo cái gì vậy, nó chỉ tay ra phía cửa sổ,chúng tôi ngó ra có cái gì đâu,chỉ có mấy cây thông và mấy cây lá đỏ đang đâm mầm hòa theo cơn mưa xối xả.chúng tôi hỏi cái gì vậy,nó lắp bắp có người đàn ông áo trắng đứng dưới mưa nhìn em .chúng tôi ngó qua cửa sổ nhưng không có cái gì cả ,nó kể tiếp em nghĩ sau cty anh có nhà dân nhưng người đó trợn tròn mắt và từ từ tiến lại cửa sổ và biến mất....nó nói trong sự sợ hãi.Tất cả mọi người đến đây thăm thằng Huy đều tin là ở cty này có ma thật.tôi đóng cửa sổ lại và bảo lấy quần áo của anh mà thay.công việc tiếp theo tôi cầm điện thoại điện cho anh Dân hỏi đầu đuôi sự việc.anh Dân kể đúng đấy,sau container các chú đang ở là một quả đồi,trên các quả đồi đó có mấy cái mả được che bởi những cây thông.khi anh ở đó có mấy người lưu vong như anh đêm đêm hút thuốc hé cửa ra cho khói bay ra ngoài,và đã có một vài người nhìn thấy người đàn ông đứng tại các gốc cây thông đó nhìn trằm trằm vào mặt.anh đã láy dây thép buộc cửa đó lại,chú không mở ra xem à.tôi trả lời,từ khi em đến đây chưa bao giờ em mở của sổ này cả vì thấy buộc lại rồi xong thôi.

Đó là một trong những người đã gặp ma tại cty của tôi.tôi không khoe khoang khoác lác gì nhưng dù sao câu truyện tôi sẽ không kể hết cho các bạn nghe.Bởi vì có một sự thật đã xảy ra do chính bản thân tôi và một số người gặp ,vì sự dối trá hay bốc phết sẽ quên ngay sau khi bạn nói ra.nhưng sự thật nó vẫn còn đó.và có rất nhiều truyện tưởng chừng chỉ có trong phim ảnh đã xuất hiện nhưng tôi xin khép lại câu truyện tại đây.


Duy Tâm và Duy Vật bao giờ nó cũng mâu thuẫn nhau phải không các bạn. nếu trên cõi đời này không có ma thì các bộ phim về ma cách đây vài chục năm do con người dựng lên đều mô phỏng trên sự nhìn thấy của một số người.

Câu truyên được khép lại khi 3 anh em chúng tôi ra sân ngồi uống bia ngày 5/5/2011 âm lịch.chúng tôi ngủ lúc nào không hay thì thằng em Huy đang nằm trên banetthu mà chúng tôi xếp chồng lên nhau khoảng 70cm để uống bia đang nằm thì nó mơ đang lái máy bay thì máy bay trúng đạn bốc cháy,nó ôm dù nhảy xuống đất,không ngờ nó phi xuống đát thật.chúng tôi thấy nó ngã oạch xuống đất gãy luôn tay trái .từ đó nó sợ quá xin về nước sớm hơn quy định.


Sau khi Thằng Huy nó về nước chúng tôi mới biết được anh H trên .anh là một người khá trầm tính luôn coi sự thật lên hang đầu.anh phải xa quê hương để sang bên hàn này làm kinh tế để nuôi gia đình và 4 người em ăn học.bây giờ tất cả mọi người đều có công ăn việc làm ổn định.còn hồn ma anh H sẽ không về khi nào người yêu anh tên là Nguyễn Thị L quê tại Hà Tây cũ.anh H chị cần chị L đến gốc cây anh đào đó và thắp cho anh 1 nén hương và thật lòng xin lỗi anh về việc anh đã vì tình và mất 10.000 usd để chạy kết hôn giả cho chị sang đây với anh.nhưng khi snag được đây rồi chị lại trở mặt đi theo tiếng gọi của người tình mới,


Trong câu truyện tôi kể cho các bạn nghe trên có khoảng 1.000 người đọc thì tôi chỉ cần 1 người tin chuyện đó là sự thật,tất nhiên không phải là tôi,tôi chỉ tin bản thân tôi viết cho các bạn truyện này thôi.người đó chính là chị L chỉ hãy tin truyện tôi viết trên là sự thật.nếu chị không đến thành khẩn và xin lỗi anh H thì em gái chị tên là Nguyễn Thi H sẽ không bao giờ lấy chồng.


Chị L hãy tin rằng tại sao tôi biết chuyện này.vì đây là câu truyện có thật tôi biết anh H ,biết tên chị,cả em gái chị nữa....nếu chị thương gia đình và em gái,chị hãy nghe tôi,cho dù tôi và chị không biết nhau,và cũng chưa bao giờ gặp nhau,nhưng hôm nay trên 4rum này tôi phải nói ra sự thật,tôi không trù ám ai cả nêú chị không xin anh H tha lỗi thì bố mẹ chị ở quê ốm suốt đời (ngày anh H mất là ngày ba má chị ốm cho đến ngày hôm nay cho dù đi đây đi đó cũng không khỏi bệnh), em gái chị là người con gái dịu dàng xinh gái cả một vùng không biết bao chàng trai xin chết (trong đó có cả tôi,và mấy người bạn đã về nhà chị).nhưng không đồng ý một ai cả,em gái chì bây giờ đã bước sang đầu ba rồi đấy ......nếu chị đọc được bài viết này chị hãy đến gốc cây anh đào mà anh chị đã hẹn ước năm xưa xin lỗi anh ấy nhé.trên đó vân còn khắc tên anh chị và bây giờ nó đã phai mờ theo thời gian
.



************************************************************************************
Hôm nay 09-02 tức 29 tết âm lịch(30 tết) sau khi đi làm về tôi tranh thủ kể cho các bạn nghe nốt đoạn kết của câu truyện ma mà tôi kể ra cách đây gần 1 năm rồi


Sau khi hết hợp đồng 3 năm thằng Huy không muốn làm bên Hàn này nữa nó muốn về Việt Nam làm ăn ở nhà ,một phần do gia đình bắt lấy vợ, một phần là do nỗi ám ảnh của bóng ma kia,,,nói chung là nó không muốn ở đây nữa,nó tâm sự với tôi như vậy. tôi cũng khuyên nó nhiều lần nhưng nó không nghe, hết hợp đồng cty này thì thiếu gì cty khác để xin việc nhưng mục đích của nó là về quê lập cty riêng để khỏi phải sống trong cái kiếp làm thuê này...sau khi lĩnh tiền thuế chikưm của cty và bên samsung được khoảng 3.5 triệu wuon nó ký tiếp với cty thêm 1 năm 10 tháng nữa sau đó nó vay tiền của thằng xa 1 triệu,xin tiền vé máy bay về Việt Nam và nói dối về Lấy vợ vậy là thằng xa đã mắc lừa nó tổng cộng 2 triệu wuon kể cả tiền cty cho tiền đám cưới...sau khi cầm tiền của thằng xa rồi nó kể ra cho ba anh em chúng tôi thì tôi mới biết thằng này cao kiến.nó lượn luôn ở VN và không sang bên này nữa để lại nỗi ấm ức của thằng xa ghẻ..
Thời gian sau lần lượt đến thằng em Hòa và đến lượt tôi cũng ra đi cty đó.tôi chuyển xưởng khác nhưng thỉnh thoảng vẫn quay lại cty đó thắp hương cho anh H...nhưng do công việc bận rộn tôi không còn thời gian nữa,bẵng đi một thời gian công việc nhiều quá tôi không còn lên mạng online như trước thì đột nhiên nhận được tin qua yahoo'' Xin lỗi em,em có phải là P không,chị là L đây,nếu phải thì pm lại cho chị nhé'' tôi như tỉnh giấc pm lại ngay cho chị sau đó xin số điện thoại của chị và hỏi xem đúng là chi không vì rất nhiều bạn nhận mịnh là nhân vật L kia để đùa tôi nhưng tôi đã biết được thông tin của chị và hỏi lại chị mấy câu.và kết luận đúng là chị rồi. nhưng chị ở tận miền nam xa xôi nên tôi không thể gặp trực tiếp để nói chuyện cho đễ ,chỉ chát qua skype hay gọi điện nên không tiện,và chị đã hứa gặp tôi tại suwuon vào ngày 23-9 ngày đó chị nên đây dự đám cưới của một người bạn và cũng đúng vào ngày biểu tình của các nước để phản đối luật lao động...
Cty nhiều việc nên tôi xin nghỉ mãi thằng xa nó mới cho nghỉ ,sáng sớm tôi đậy sớm đánh răng rửa mặt và ăn sáng,trước khi đi tôi không quên thắp cho anh H một nén nhang để cầu may đi đường thuận tiện,vì từ khi tôi chuyển cty đến đây tôi cũng lập cho anh H một ban thờ riêng,,,Điểm hẹn của chúng tôi là ga Suwuon tôi đến đó rất sớm và đi loăng quăng qua mấy con phố nhỏ để thư giãn cho đầu óc thoải mái sau những ngày cầy đêm liên tục (hiii...các bạn đừng nghĩ tôi qua phố đèn đỏ nhé) đúng 2 giờ tôi gặp được chị tôi không thể ngờ rằng sao chị lại giống người mà tôi mơ đêm hôm qua vậy, hay là anh H đã muốn cho tôi gặp chị ấy
Chị rất giống em gái chị nhưng có điều chị gầy quá .tôi mời chị vào quàn cafe gần ga để nói chuyện chị bùi ngùi kể lại những ngày mà chị không đến chỗ anh H,,chị khóc nức nở rất lâu làm tôi không khỏi rơi lệ theo.chị có hỏi anh H mất vào ngày nào không. và tôi nói vào ngày 22-12-2000. chị L bảo tôi là vào ngày đó chị sẽ lên đó xin lỗi anh H,em ra Baran đón chị nhé,còn bây giờ chị phải về rồi.hẹn gặp lại em sau nhé,...
Tôi chưa kịp nói gì chị đã đứng đậy đi rồi để lại những giọt nước mắt rơi dài trên quán theo bước chân đi của chị,còn tôi chỉ biết nhìn theo chị một lát sau mới nói lên được câu '' chị nhớ giữ lời hứa nhé,em sẽ đón chị'' câu nói của tôi vừa đứt lời thì chị đã đi ra ngoài từ trước rồi...Ngồi sau tôi là một nhóm người lao động VN khoảng 5 người vẫn đang nghe và theo dõi hành động của tôi từ khi tôi gặp chị L và một người hỏi tôi ''Xin lỗi anh ,anh có phải là anh P kể chuyện ma trên Viêt4rum không''...tôi biết trả lời sao đây khi họ đã nghe câu chuyện của chúng tôi và đã khẳng định tôi chính là nhân vật kể chuyện ma kia,tôi phải nhận là người kể,sau khi làm quen với mọi người , cái điều mọi người quan tâm nhất đó là địa chỉ của cty cũ tôi làm để đến đó xem có thật hay không. nhưng thật hay không thì mấy bạn đã nghe tôi nói chuyện với chị L thì các bạn biết có thật hay không rồi chứ, tôi trả lời,,,và tôi hứa với các bạn khi nào chị L đến đó xin lỗi anh H thì tôi sẽ cho các bạn địa chỉ..
Sau khi gặp được chị l trên đường về cty tôi quyết định qua cty cũ để thắp cho anh một nén nhang và báo cho anh một tin mừng là tôi đã gặp được người anh cần nhất. trên con đường về cty cũ tôi thấy tâm trạng mình vui hơn rất nhiều kèm theo những cơn gió nhẹ của mùa thu đang thổi bay những chiếc lá vàng rơi trước mặt tôi. tôi đã đến đây nhưng một điều khác lạ đó là cty cũ của tôi làm đã chuyển đi rồi và bây giờ có cty khác đến đây thuê lại xưởng này. hôm nay là chủ nhật nên cty này nghỉ cái cảm giác đìu hiu như trước bỗng hiện về trong tôi ,bỗng có một cô gái hỏi anh tìm ai vậy ?, tôi giật mình và hỏi lại '' sao biét anh là người VN'' cô ta trả lời rất hồn nhiên '' trông anh mắt la mày ném thế kia là em biết là người VN rồi'' tôi chưa kịp phản ứng thì cô ta bào chữa ngay '' xin lỗi anh nhé ,em đùa vậy thôi,anh đến tìm ai vậy''
tôi chán không thèm nói gì và chỉ nói ' em có hương không, cho anh xin 3 nén'' ...bọn em không có anh ah..để làm chi vậy anh...tôi khong thèm nói gì nữa quay ngay ra cây anh đào và khấn xuông cho anh H...sau khi khấn xong tôi nhìn vào cty thấy bốn cặp mắt trợn tròn nhìn tôi, như chưa bao giờ một lũ con gái được nhìn thấy trai vậy. tôi giơ tay vẫy tay chào và ra về, trong bụng thầm chửi rủa '' Mẹ mấy con điên ,may cho chúng mày là ông có vợ rồi đấy không thì một tay ông bắt hai con,hai tay ông bắt cả bốn con luôn''



có tiếng gọi,''xin lỗi anh có phải là anh P không'' tôi quay đầu lại nhìn thì một cô bé rất xinh chạy đến nói nếu phải là anh bọn em mời anh vào cty chơi,tôi không nói năng gì cứ đi theo cô gái đó như là lâu lâu không có gái cầm tay kéo đi tôi thấy nhớ. khi vào phòng tôi giật mình khi thấy 4 cô gái đó lại kê cái giường đúng chỗ anh H nằm như ngày xưa tôi kê. sau một lúc giwowis thiẹu về bản thân tôi cũng như mấy cô gái đo kể về cuộc sống và ssinh hoạt của mấy cô áy bị đảo lộn. Tôi biết được tên của 4 cô gái trẻ dó tên rất hay và rất vần .Nguyễn Thị Thu Hương,Bùi Thì Ngọc Hoa,Hoàng Thị Thanh Hải và Dương Thị Hồng Hạnh. tôi nói trước hết bọn em kê lại chỗ ngủ đi, vì chỗ này ngày xưa là chỗ anh H mát đó, có cô bé nói ''thảo nào rất nhiều làn em nằm mơ thấy có người đàn ông đi theo em lên cầu thang nhưng em không nhìn rõ mặt''...hóa ra co gái đó tên là Hạnh lạ trùng tên với anh H nữa và lại nằm đũng chỗ anh H mất.

Bọn em có nghe câu truyện ma trên viêt4rum nhưng bọn em khoog nghĩ lạ là cty này vì cty mới chuyển đến đây nên không biết.. tôi nói sao bọn em không mở cửa sổ kia ra xem có đúng là một bãi tha ma không, một cô nói khi bọn em đến đây là mùa hè cây cối cỏ mọc um tùm nên không nhìn thấy gì mấy hôm nay lá vàng runghj bọn em mói để ý nhưng không giám chắc làp hải cty này không
Tôi hỏi trong các em có ai gặp trường hợp ma mãnh nào hiện về không ,,, thì tất cả 4 cô đều gặp cả và đã kể cho tôi một số cảnh tượng hãi hùng đá xảy ra, nhưng một câu chuyện mà tôi thây ghê ghê cua cô bé Hạnh đó là ''hôm đó trời nhập nhoạng tối kèm theo mưa rất to mọi người đi siêu thị mua đồ ăn chưa về em đi tắm xong khi vào phòng thấy đó đạc đảo lộn hết em tưởng có trộm vô phòng nhưng xem lại không mất cái gì và nghĩ mọi người về rồi và tìm cái gì đó nhưng gọi mãi không có ai cả,trong lúc đang gọi mọi người thì em nhìn ra gốc cây anh đào có bóng người vẫy tay gọi em ra,em tưởng có người thật và cầm ô đi ra khi đến nơi nhưng không có ai cả,em tức quá lại đi vào,khi vừa bước lên cầu thang em quay đầu lại nhìn rõ ràng có người đàn ông vẫy em em hỏi,ai đó ,có chuyện gì nhưng chỉ biết giơ tay vẫy.khi đó em nhìn đúng là người thật,em bước nhanh xuống và chạy ra nhueng chạy ra không thấy ai nữa,em liền chửi'' mẹ thằng cho nào dám chêu tao vậy'' không có có ai trả lời ,lúc này trời mưa to em không thèm hỏi nữa liền chạy lên phòng cho đỡ mưa,nhưng chưa tới chân cầu thang đã thấy bóng người đó đứng trước cửa phòng mình rồi,và người đàn ông đó đã vào phòng,em sợ không dám vào trong phòng nữa,vì sợ,,,nhưng em nghĩ ra một cách là lấy ổ khỏa của phòng bên cạnh và khóa cửa vào và sang cty bên cạnh gọi mấy anh sang bắt trộm.mấy anh ở cty bên cạnh cầm dao và gậy sang đập cửa và gọi nhưng không ai có trong phòng cả.khi mở cưa ra vẫn không có ai, nhưng tại chỗ bé Hạnh nằm như có người đang chùm chăn nằm ngủ, một anh tay cầm dao và đi tới lất chăn ra nhưng không có ai.. Bỗng ..rầm một cái thật to cánh cửa phòng đóng lại và bước chân chạy xuống cầu thang rất nhanh.mọi người chạy ra nhưng không thây ai cả,,,lúc trong phòng khi không thấy ai mọi người nghĩ em nói đùa làm gì có trộm. cho tới khi có người chạy xuống cầu thang thì mới biết là có người thật.một látb sau trời đã tạnh mưa các anh về nhà em đưng trên cầu thang nhìn các anh nhưng trong lòng sợ quá không biết có phải ma thật không /...
bất chợt em nhìn xuống gốc cây anh đào lại người đàn ông đó vẫy em, em sợ quá chạy vào phòng ,khi mở cưa phòng ra thì có một hình người nằm co ro tại chỗ em ngủ em sợ quá chạy thật nhanh xuống cầu thang để sang cty bên cạnh ,nhưng khi xuống cầu thang em trượt chân ngã.khi tỉnh dậy mới biết mình đang trong bệnh viện....
Tôi bảo với mấy cô bé đó là ''đến tháng 12 này thì bọn em sẽ biết ai là người gay ra chuyện này,,,tôi xin chào và ra về và ẽ hứa là khi nào cty nghỉ chủ nhật tôi sẽ đến đây chơi.
Khi được 4 cô gái rất xinh và rất dễ thương nhận tôi anh anh kết nghĩa,tôi nhận lời ngay, và hẹn ngày tôi đưa chị l đến đây sẽ mang cho mỗi em một món quà nho nhỏ.


Thời gian thấm thoát đã trôi đi.đúng đến ngày hẹn gặp chị L và chị đã PM cho tôi.chị đang lên gần Suwuon rồi nhé.tôi nhắn lại khi đến đó chị bắt xe BUS số 32,.35 hoặc 38 để đến đây... tôi cứ đứng đó chờ chị như đợi chờ trong cơn mưa (nói hơi thô lỗ là : như chó xem tát ao ) trời tuyết rơi nhiều quá mà chị không đến hay là chị lại nói dối mình như đã nói dối anh H. Tay tôi đã mua săn một bó hoa nhỏ và nắm hương để khi nào chị L đến rồi bắt taxi vào luôn...nhưng...chờ mãi không thấy chị đâu,,gọi điện cho chị thì không được..chờ đến 9h đêm không thấy chị đến tôi liền gọi lại cho chị nhưng có chuông nhưng không trả lời...tôi liền bắt taxi đến cty cũ.
Khi đến nơi không khí đìu hiu một màu trắng bao phủ trắng xóa những quả đồi, tôi đưa mắt nhìn ra cây anh đào trông như cây đang muốn nói lên điều gì đó...vì đã hẹn từ trước 4 cô em gái đã làm sẵn một mâm cơm cúng như là ở VN,tôi bảo là Chị L một lần nữa lại lừa chúng ta rồi,chúng tôi ra thắp hương tai gốc cây anh đào cho anh H như là một phong tục tại VN ,để lại mọi con mắt ngơ ngác của một số lao động nước ngoài làm tại cty đó.
Trời đã khuya kèm theo tuyết rơi nhiều tôi không thế nào mà về cty được đành phải qua đêm tại đó...tôi được 4 cô em gái dành riêng cho một góc để nằm. tôi đã kể cho các cô ây nghe mọi chuyện về cty này,,,và tôi ngủ đi lúc nào không hay.đến sáng trên đường về cty tôi vẫn không quên gọi cho chị L nhưng có chuông nhưng không bốc máy....một tuần sau tôi nhận được tin nhắn có đầu số +84 ''P ah,chị xin lỗi em nhé.hôm chị hẹn gặp em nhưng đi đến Baran nhưng chị xuống nhầm bến chị bị công an đuổi bắt và rơi mất điẹn thoại nên không gọi cho em được.bây giờ chị bị bắt về VN rồi'' tôi gọi lại ngay cho chị và được biết là: hôm đó chị có lên đây nhưng chị là người bất hợp pháp nên bị công an hỏi thăm chị,chị đã bị trục xuất về VN, khi về đến VN trên đường về chiếc xe TAXI chở chị đã gây ra tai nạn. làm chị gãy một chân.bay giờ chị vẫn đang điệu trị tại bệnh viện. và một điều trùng lặp nữa là...ngày chị bị bắt đúng vào ngày đã cách đó 12 năm ngày của anh H mất.


TẾT đến rồi tôi phải đến cty cũ cũng mấy cô em ăn tết ở đó đây. qua câu truyện tôi kể cho các bạn nghe trên,tôi mong các bạn hãy đọc và tự cảm nhạn nhé, trên đời này sống phải biết trước biết sau,hãy để cuộc sống tâm linh luôn bên bạn '' có thờ có thiêng,có kiêng có lành''...còn bản thân tôi.sau bao nhiêu năm xa nhà tôi không sợ gian khổ nhưng tôi sợ nhất một điều đó là '' sự thật'' chính vì sự thật làm cho toi tự tin vào bản thân mình hơn . đôi khi sự thật lại mất lòng người ,làm cho người ta hoài nghi.nhưng sự thật lại làm cho mọi người ghét tôi. Cảm ơn các bạn đã đọc và chia sẻ


Chúc gia đình Viêt4rum một năm mới an khang thịnh vượng, ( còn rất nhiều nhưng đánh mỏi tay quá )chủ yếu là kiếm được nhiều USD cho gia đình nhé

....p/s :sẽ trả lời những câu hỏi đa nghi của các bạn vào tuần sau
Nếu thấy hay thì Thank phát nhé





hoặc liên hệ theo nick
damcuoingotngao



Truyện ma trên được trích từ nhật ký damcuoingotngao
 
Last edited by a moderator:
#6
hãi quá

ko bít chủ thớt có chém gió ko nữa.tui ở hàn năm thứ 6 rồi mà hổng thấy cái chi chi.Nhưng đọc hết câu chuyện của chủ thớt mà thấy nổi hết da gà.có một luồng gì đó tê chạy dọc theo sống lưng hãi quá.thôi.chủ thớt theo bác nguyễn ngọc ngạn rồi bái bác ấy là thầy đi nhé .viết đến đây mà vẫn thấy run run....
 
#7
Ma thì là con Ma thôi !

mình chỉ sợ không có tiền tiêu và gửi về thôi ! ma hàn thì mình thấy 2 lần rồi ! may mà ông bạn chưa thấy ma phụ nữ hàn đó ! mình không kể đâu
 

which010kr

-‘๑’- We_Will_Win -‘๑’-
#9
Thần Hồn Nát Thần Tính _Ma Vs Chả Miếc_Ma Đâu Ma Đâu
Ma Còn Có Bóng ms Sợ_Đề Nghị Lần Sau Viết Tách Ra_Đọc Hoa mẹ No Hết Cả Mắt
 
#10
ko bít thật ko nữa

mình sang hàn cũng 6 năm rùi mà ko thấy j cả .và ở vn mình cũng chưa tin là có ma thật . bạn cho mình địa chỉ đi:-?
 
#11
Thấy sợ dần rồi đấy!
Câu truyện đó có thể có thật.Và mình đoán tại cty đó trước đây đã có người VN làm rồi.Có thể do cv độc hại người đó đã... và vong hồn anh ta vẫn còn quanh quẩn ở cty :(
 
#14
!!!!!!!

Nghe Giang hồ đồn rằng ,cách dây mấy năm
Có một ông bị ngươi yêu dá , thật vọng quá
Ông ta tự vẫn ở dươi gốc Hoa Anh đào. !!!!!!!!
 

damcuoingotngao

Đám cưới ngọt ngào
#15
Các bạn à.câu truyện tôi đang kể trên là sự thật đấy...tôi sẽ viết tiếp vì công việc bận quá nên ko có time.các bạn mà đọc đến hồi kết thì các bạn sẽ gặp những người đã chứng kiến và đến giờ họ vẫn ở bên Hàn này.tôi sẽ cho các bạn Xem 1 video tại công ty đó và số ĐT hoặc nick chát của những người đã gặp để hỏi xem tôi có nói dối không nhé...tôi phải đi cày đây%%-
 
#16
Ở đâu cũng thế thui

Chẳng biết câu chuyện bạn kể có đúng thật hay không nhưng tui nghĩ ở đâu cũng thế thui à. có lẽ trước đây anh làm ở đó. xong rùi.... bị chết. có lẽ do quá xa. xác thì đưa về việt nam dc nhưng hồn thì không về theo được nên ở lại. bạn cứ lập bàn thờ. lễ tết thắp hương. nghe bạn kể thì anh ấy cũng là MA TỐT mà(hi hi hi)
 
#17
bạn à bạn cho mình hỏi số dt của bạn để mình hỏi đến nhà máy đó có được ko? mình rất muốn đến đó sem có thể gạp được người ma đó ko? mình muốn đươc mỏ rộng tầm mắt bạn hãy để lại sdt nhe mình sẽ liên lạc
 

cuocdoichocheu

nơi con tim đã tan vỡ
#18
heeeeeeeeeeeee

đọc bao\ì của bạn mình rợn hết kả người tóc gáy lên.
ma uh tôi chưa gặp nhưng chắc chắn là có ?
tối nay klhos ngủ rùi đây .e le e ở có mình một phòng mới sang mà nghe bắc kể hãi quá?

amen làm em mải đọc để hộp sữa cho chảy ra cốc để uồng nhìn lại chảy hết kả hộp mất rùi ? làm sao uống hết bgio .e mới mua dc 3 hộp tính mỗi tuần một hôp để lấy súc kày kéo . nhớ nhà lấy sức quay tay nưa .mới đục song nay chảy hết ra rùi

*** hết môg hôi lại uống cố .mai đi kày.nghề đóng tầu đúng là bọn nhật lùn lmaf như kái máy làm mình kày theo mệt ***
 
#19
bạn cho mình xin cái địa chỉ cty . thực sự mình cũng sợ " ma" nhưng mà cũng rất muốn đc nhìn thấy 1 lần ,mình đv mình thì cái j cũng phải mục sở thị mới tin đc .
 

chimnhovn

***Don't Give Up***
#20
eo, nghe cũng thấy rờn rợn
nhưng ma sao lại có bóng nhỉ???
Hì chắc lúc ấy chủ thớt sợ quá thấy bóng của mình lại nghĩ là bóng của ma :))